BOF – Chương 27

BOF – Chương 27

Chương 27

Khu trượt tuyết rất đông người, bạn bè, gia đình, hội sở hay thậm chí còn có cả vài trường học tổ chức đi dã ngoại ở đây khiến cho không khí ồn ào náo nhiệt hẳn.

“Aaaaaaaaaa…hahaha…!” – Eun Bi ngồi trên một tấm ván trượt, lựa chỗ đồi dốc, sau đó Chu Ga Eul từ phía sau đẩy mạnh một cái, cái ván liền thuận thế trượt xuống sườn tuyết.

Không còn cách nào khác, tuy là đi trượt tuyết, thế nhưng cả 3 cô gái đều không hề biết trượt, thế nhưng nếu chỉ ngoan ngoãn đắp người tuyết thì bọn họ thật không cam tâm, trò này là bọn họ học lỏm được của mấy đứa con nít xung quanh.

Goo Jun Pyo thấy vậy, mặt đầy nhăn nhó: “Nè, làm vậy đâu phải là trượt tuyết chứ?”

Geum Jan Di nóng nảy đáp: “Thì đã sao, dù sao bọn này cũng đâu biết trượt tuyết!”

Goo Jun Pyo bất chấp, cầm tay Geum Jan Di kéo đi: “Không biết thì tôi chỉ! Đừng có chơi cái trò này nữa!”

Eun Bi sau khi đã trượt xuống tới nơi, nhanh chóng cầm ván trượt, tung tăng chạy ngược lên sườn dốc: “Chị Ga Eul, lần này đến lượt chị, em đẩy cho.”

Đi quá vội, mà tuyết lại dày, vì vậy Eun Bi khẽ lảo đảo một cái, Yoon Ji Hoo bên cạnh lập tức đưa tay ôm lấy eo cô, nhăn mặt, không đồng ý nói:

“Cẩn thận thôi, kẻo té đó!”

“Dạ!” – Tiếng đáp vang dội, thế nhưng khi Yoon Ji Hoo vừa buông tay ra, cô bé nhỏ nào đó lại nhanh chóng tung tăng chạy lên. Phải nhanh nhanh lên để còn đến lượt mình.

Yoon Ji Hoo bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài một cái, nhưng sau đó đành nhận mệnh theo sau, mặc kệ cái cười nhạo của 3 người kia.

So Yi Jung nhìn Chu Ga Eul ngồi lên ván trượt, sau đó nhờ Eun Bi đẩy một cái mà trượt xuống, còn hưng phấn la hét, mặt giật giật, để ý thấy gần bên đó cũng có một đám trẻ con chơi trò tương tự, lại thấy ánh mắt khác lạ của mọi người, nhanh chóng tiến lên, kéo Chu Ga Eul đi.

“ Này, này, anh làm gì vậy, này!”

Eun Bi ngơ ngác nhìn đồng minh của mình bị mạnh mẽ cướp đi, bất giác quay sang Yoon Ji Hoo: “Anh Ji Hoo!”

Yoon Ji Hoo quả nhiên không thể cưỡng lại được vẻ mặt này của cô, đón lấy ván trượt trên tay cô, một tay còn lại thì kéo cô đi: “Đi, lần này anh đẩy em!”

Eun Bi nghe xong hưng phấn hô: “Anh tuyệt nhất!” – sau đó linh hoạt ôm lấy cánh tay Yoon Ji Hoo.

Yoon Ji Hoo dẫn Eun Bi đến một nơi dốc thoải hơn để khi trượt sẽ an toàn hơn, thế nhưng nơi đây cũng toàn là cảnh đẹp, vì vậy thay vì là nơi trượt tuyết, thì rất nhiều ngươi đến đây để chụp hình hay trẻ con đắp người tuyết.

Vừa nhìn thấy hai người đến, hầu như mọi ánh mắt nơi đây đều tập trung vào cả hai. Yoon Ji Hoo cao lớn, tuấn tú, Eun Bi lại nhỏ xinh, đáng yêu. Lại thêm cảnh Yoon Ji Hoo luôn luôn dịu dàng nhìn Eun Bi, nở nụ cười yếu ớt, càng khiến cho mấy cô gái xung quanh thêm rung động.

Đã có mấy người không kiềm được, chạy đến làm quen.

“Anh ơi, có thể chụp giùm em mấy tấm hình được không?” – Cô gái ánh mắt nhìn chằm chằm vào Yoon Ji Hoo, dưới sự cỗ vũ của đám bạn phía sau, tiến lên hỏi.

Yoon Ji Hoo ánh mắt lạnh nhạt nhìn sang, lịch sự đáp: “Xin lỗi, tôi đang bận!” – nếu như là bình thường, anh nhất định sẽ không khách khí như thế này, thế nhưng hôm nay có Eun Bi bên cạnh, anh luôn muốn bày ra mặt đẹp nhất của mình cho Eun Bi thấy.

Tuy nhiên cũng bởi vì thái độ đó mà khiến cho các cô gái chưa hề bỏ cuộc. Cô gái lúc nãy lại lên tiếng: “Nãy giờ chúng tôi thấy anh đứng đây, đâu có làm gì đâu. Chỉ một tấm hình thôi mà!”

Yoon Ji Hoo nhìn cô gái, ánh mắt ánh lên vài phần không kiên nhẫn: “Tay  này của tôi phải cầm ván trượt, tay kia phải nắm tay cô ấy, thế nên tôi không rảnh!”

Vừa nói như vậy, sắc mặt đám con gái liền đen vài phần. Một cô gái tóc ngắn ở phía sau không nhịn được, nhìn Eun Bi nói: “Em gái à! Em có thể bỏ tay anh trai em ra một chút, để anh ấy có thể chụp hình cho tụi chị hay không?”

Eun Bi  nãy giờ đứng bên cạnh chứng kiến tất cả, lúc đầu Eun Bi cũng thăc mắc vì sao anh Ji Hoo lại không chịu giúp bọn họ, chẳng phải cũng chỉ là chụp tấm hình thôi sao, thế nhưng sau đó, khi thấy anh Ji Hoo đã từ chối rồi mà mấy người này vẫn không buông tha, đôi mắt lại cứ nhìn chằm chằm vào anh Ji Hoo, Eun Bi liền nổi nóng rồi, vì vậy khi nghe cô gái tóc ngắn đề nghị như vậy, Eun Bi không khách khí đáp:

“Các chị muốn cua anh ấy à?”

Dường như không nghĩ cô bé xinh xắn này sẽ nói toạc ra suy nghĩ của mình, đám con gái ai nấy đều ngượng chín người, ấp úng phản bác: “Làm…làm gì có chứ! Tụi chị chỉ là nhờ anh ấy chụp giúp một tấm hình thôi!”

Eun Bi nghe vậy, hai tay ôm lấy eo Yoon Ji Hoo, như là tuyên cáo chủ quyền, đanh đá nói: “Vậy thì tốt, bởi vì anh ấy không phải là anh trai em, mà  là vị hôn phu của em, thế nên nếu các chị thật sự không có ý gì với anh ấy, thì không sao.”

Không để ý đến gương mặt há hốc mốm vì kinh ngạc của đám con gái cũng như của những người xung quanh, Eun Bi nói tiếp: “Muốn anh ấy chụp giùm cũng được, thế nhưng trước đó các chị có thể chụp giúp tụi em một tấm không, chụp xong rồi tụi em sẽ giúp chị chụp hình, chụp như thế này này!”

Vừa nói, Eun Bi vừa giơ tay kéo mặt Yoon Ji Hoo xuống, nhẹ đưa đôi môi non nớt của mình, in lên cánh môi mỏng của Yoon Ji Hoo, khiến cho xung quanh vang lên một tiếng hô, đợi khoảng 2 phút sau, Eun Bi mới dời môi đi.

“Chị chụp chưa…ủa…Đi đâu cả rồi!” – Xung quanh đã không còn bóng của đám con gái lúc nãy nữa, chỉ có những người xung quanh hứng thú nhìn bọn họ, còn có người giơ điện thoại lên chụp một tấm. Soái ca mĩ nữ hôn nhau thế này, không phải là lúc nào cũng thấy.

Lúc này mới để ý thấy mọi người đều đang nhìn mình, hai má Eun Bi ửng đỏ, nhanh chóng kéo tay Yoon Ji Hoo rời đi.

Đi được một khoảng xa, Yoon Ji Hoo liền kéo Eun Bi lại, dịu dàng nhìn cô hỏi: “Eun Bi, tại sao lúc nãy em lại làm vậy?”

Eun Bi tự nhiên nhìn Yoon Ji Hoo, đáp: “Mấy chị hồi nãy nhìn giống như là mấy nữ phụ có ý đồ với nam chính vậy. Em phải mạnh mẽ phản kích lại, nếu không sẽ thua.”

Nghe lí luận của cô, Yoon Ji Hoo bật cười, lại không biết gần đây cô bé này xem phim gì, nhẹ nhàng huých môi cô một cái, mỉm cười nói: “Anh sẽ không bị ai cướp đi, bởi vì trong tim anh, chỉ có mỗi Eun Bi thôi!”

Eun Bi nhìn ánh mắt dịu dàng mà thâm thúy của Yoon Ji Hoo, hai má bất giác đỏ, khẽ đảo mắt qua chỗ khác: “Em…biết mà!”

Anh nhẹ đưa tay kéo mặt cô lại, dịu dàng nói : “Thế nhưng hôm nay Eun Bi làm như vậy, anh rất vui. Như thế khiến cho anh cảm nhận được, anh cũng là quan trọng đối với em!”

“Anh luôn quan trọng đối với em!” – Eun Bi nhanh chóng phản bác.

“Anh luôn ở bên cạnh, chăm sóc cho em, dịu dàng bao dung em, mỗi khi có anh, em luôn có cảm giác rất an toàn, rất thỏa mãn, khi không gặp được anh, em sẽ thấy rất nhớ rất nhớ anh, nhìn thấy có cô gái khác tiếp cận anh, em sẽ thấy rất khó chịu,..còn nhiều cảm xúc khác nữa. Em biết, trong sách nói có những cảm xúc này nghĩa là em rất yêu anh!”

Yoon Ji Hoo ngẩn người nghe cô bé trước mặt huyên thuyên tỏ tình. Anh yêu Eun Bi, thế nhưng anh biết, Eun Bi còn rất nhỏ, tâm trí của cô chưa thuần thục, tuy lần trước Eun Bi nói cô bé yêu anh, thế nhưng cô chưa chắc biết như thế nào là yêu.

Anh luôn kêu bản thân phải nhẫn nại, phải kiên nhẫn, thế nhưng giờ phút này anh lại nghe thấy cô bé này nói ra những cảm xúc của mình đối với anh, anh đã xác định, cô ấy yêu anh, người anh yêu, cũng yêu anh.

Yoon Ji Hoo xúc động ôm lấy Eun Bi, sau đó cúi xuống, mạnh mẽ hôn lấy cô, niềm hạnh phúc dâng trào đến nỗi anh không biết phải diễn tả cảm xúc ấy ra sao, chỉ biết dồn tất cả vào nụ hôn này.

Chẳng biết nụ hôn kéo dài bao lâu, đến khi Yoon Ji Hoo buông Eun Bi ra, thì cô bé đã không đứng nổi, mềm nhũn dựa vào lòng anh. Đôi mắt đầy hơi nước, đôi môi thì sưng tấy, chỉ cần người khác nhìn vào, sẽ biết ngay họ vừa làm gì.

“Lúc nãy em nói sách gì?” – Yoon Ji Hoo hỏi.

Eun Bi ngơ ngác ngước đầu lên, trả lời: “Shoujo manga!”

“Haha, mai mốt anh sẽ mua cho em thêm nhiều cuốn nữa!”

Nhìn cô bé trong lòng vẫn còn đang choáng váng, Yoon Ji Hoo nở nụ cười đắc ý: “Có muốn chơi trượt tuyết nữa hay không?”

Eun Bi từ từ tỉnh táo lại, hai má ửng đỏ: “Thôi, em muốn về!”

“Được, chúng ta về!” – Yoon Ji Hoo khẽ nhấc bổng Eun Bi trên lưng, từng bước từng bước đi về phía nhà nghỉ.

Lượt xem: (146)

Comments

comments

Related Post

4 thoughts on “BOF – Chương 27

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *