Chương 18: Cúp điện (2).

Chương 18: Cúp điện (2).

[HIỆN ĐẠI] CÁM ƠN VẬN MỆNH ĐÃ CHO ANH GẶP ĐƯỢC EM.

 

Tác giả: Hồng Trà/ Hoa Sơn Trà.

 

Chương 18: Cúp điện (2).

 

***

 

Có lẽ là chưa thấy tôi ra ngoài, nên anh liền hỏi: “Hạ? Sao vậy? Sao em không ra?”

 

Tiếng nói non nớt của Hạt Dẻ cũng vang lên: “Mẹ…đừng sợ. Hạt Dẻ…ở đây.”

 

Con yêu, con còn nhỏ mà biết an ủi mẹ như vậy, mẹ rất vui mừng, nhưng mà bây giờ mẹ thật sự không ra được aaa, phải làm sao đây.

 

“Hạ, là có chuyện gì sao? Em nói với anh đi, đừng im lặng như vậy, anh rất lo lắng!”

 

Giọng Lục Lăng Tranh có phần nôn nóng hơn hồi nãy, chắc anh lo lắng lắm. Bản thân không thể cứ ở mãi trong này được, bình thường thì khi cúp điện vào giờ này, cũng phải sáng mai mới có, giờ mà tôi còn làm ổ trong này, chẳng nhẽ tối nay ngủ ở đây luôn sao. Nghĩ nghĩ, tôi liền nói:

 

“Ở trong này…tối quá. Em không thấy chỗ…để quần áo.”

 

“Hả?…À! Anh hiểu rồi!” – Giọng anh có vẻ mang theo ý cười, chắc chắn anh đã biết băn khoăn trong lòng tôi, ôi xấu hổ quá.

 

“Thế này nhé, anh cầm một cây củi, sau đó mở cửa soi cho em, em mặc quần áo xong thì ra. Em yên tâm, dù  anh rất muốn, nhưng anh sẽ không nhìn.”

 

Nhiệt độ trên mặt tôi lại tăng cao, anh thật không cần thêm câu cuối đâu, thật đấy. Ấp úng ừ một cái, tôi liền nghe thấy tiếng lục đục, sau đó là tiếng cửa bị đẩy ra. Tôi không khỏi may mắn là cái cửa nhà tắm mấy hôm trước vừa bị hư, chỉ được chặn lại bằng một gốc củi to bên trong, cho nên anh chỉ việc đẩy cửa để cây gỗ đó ngã xuống là xong.

 

Tôi nhìn thấy ánh sáng yếu ớt từ que củi, ánh sáng rất mờ, vì nó chỉ là tàn lửa, thế nhưng nhiêu đó cũng đủ để tôi nhìn thấy móc treo quần áo. Tôi đứng lên, loay hoay bước lại chỗ treo quần áo, cứ nghĩ anh đang đứng đó thì tôi lại không thể hết khẩn trương.

 

Lóng ngóng bước đi, chỉ lo chăm chăm nhìn chỗ treo quần áo, tôi liền giẫm phải một cái gì đó, la lên một tiếng, cả người tôi ngã ra sao, khi nghe thấy tiếng kêu khẩn trương của anh, trong lòng tôi chỉ có mấy chữ, không xong, lần này bị thấy là cái chắc. (nguồn: hoasontra.net)

 

Mà đâu chỉ bị thấy chứ, Lục Lăng Tranh phản ứng quá nhanh, tôi chưa ngã xuống thì anh đã nhanh tay ôm lấy được eo tôi, cùng với đó là tiếng cây củi rơi xuống sàn, tôi thậm chí còn cảm thấy bàn tay đang nắm lấy eo tôi siết chặt trong một thoáng.

 

“Có sao không?”

 

Tôi ngơ ngác nhìn anh, vì trời tối nên gương mặt anh không được rõ lắm, chỉ thấy ánh mắt anh lúc này sáng kinh người.

 

“Mẹ, mẹ ơi!” – Tiếng của Hạt Dẻ vang lên, sau đó tôi thấy sáng hơn một chút. Té ra là thằng nhỏ nghe thấy tiếng động, lo lắng nên liền mở hẳn cánh cửa ra, lửa từ bếp lò hắt ra soi sáng cả một vùng, sáng luôn cả tình cảnh éo le này của tôi.

 

Hạt Dẻ ngốc ngốc nhìn chúng tôi, sau đó nó che mắt lại: “Xấu hổ, Hạt Dẻ không nên nhìn mẹ và chú đang tạo em bé.”

 

“Không có.” – Tôi sốt ruột kêu lên, nhất định là đám Tô San ngày thường dạy bậy cho thằng nhỏ rồi, tức chết tôi. Thế nhưng khi cảm nhận được sự nóng rực ở eo, hơi thở của người trước mặt càng thêm dồn dập, tôi liền bỏ qua chuyện này, giờ không phải là lúc truy cứu.

 

“Lăng Tranh, anh buông em ra được rồi!”

 

Anh không nói gì, nhưng cánh tay ôm eo tôi thì lại siết mạnh hơn, có vẻ như không muốn buông, nhờ ánh lửa, tôi có thể nhìn thấy ánh mắt anh bây giờ, đó là ánh mắt đầy dục vọng. Thế nhưng Hạt Dẻ còn ngồi đằng kia, tôi không thể không nói:

 

“Em muốn mặc quần áo, Hạt Dẻ còn ngồi ở đây kìa.”

 

Quả nhiên, nghe vậy anh liền buông tôi ra, sau đó ho nhẹ một cái: “Khụ, thật xin lỗi!”

 

Anh xin lỗi mà còn nhìn chằm chằm vào người ta làm gì. Tôi vừa giận vừa thẹn, quát: “Anh còn không mau quay sang chỗ khác!”

 

“Khụ, đúng vậy, thật xin lỗi!” – anh nói xong, liền đi lại chỗ Hạt Dẻ đang ngồi bịt mắt, ngồi xuống. (nguồn: hoasontra.net)

 

Tôi liền nhân lúc này, nhanh chóng thay quần áo, mặc xong mới nói: “Anh quay lại được rồi.”

 

Hạt Dẻ vẫn còn ngồi bịt mắt, Lục Lăng Tranh thấy vậy thì bỏ hai tay bé xuống, nói: “ Hạt Dẻ không cần bịt mắt nữa nha, chú và mẹ không có làm gì?”

 

Thằng nhỏ ngoan ngoan bỏ hai tay xuống, nhìn tôi, rồi nhìn anh, ngây thơ hỏi: “Vậy chừng nào thì có em bé?”

 

“Không có em bé đâu.” – tôi quả quyết trả lời.

 

Hạt Dẻ có vẻ khó hiểu, nó nghiêng đầu sang một bên, suy nghĩ, rồi nói: “Nhưng chị San bảo, khi thấy mẹ và chú ôm nhau, nghĩa là hai người đang tạo em bé, không được làm phiền, lúc đó Hạt Dẻ phải ngoan ngoãn đi xem phim hoạt hình mà.”

 

Quả nhiên là con bé Tô San, ngày mai phải mắng cho nó một trận mới được. Tôi đang suy nghĩ xem nên nói cái gì để dỗ con, thì Lục Lăng Tranh đã ôm nó vào lòng, nói:

 

“Lần này tạo chưa thành công, lần sau chú sẽ cố gắng hơn, để nhanh chóng tạo ra một em bé chơi với Hạt Dẻ, có được không?”

 

“Ưm.” – Hạt Dẻ gật đầu cái rụp, có vẻ như đồng ý với quyết định này.

 

Tôi thì ngượng chín cả mặt: “Anh…nói cái gì với con nít thế hả?”

 

Lục Lăng Tranh nhìn tôi đầy vô tội, được rồi, anh là tội lỗi chồng chất đấy, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó: “ Anh nói sự thật mà, sau này anh nhất định sẽ cố gắng cày, thêm một đứan con nữa.”

 

Cái người này, cái vẻ lịch sự nhã nhặn của anh đi đâu rồi hả. Tôi không thèm để ý đến anh nữa, liền lo đi tìm đèn cầy, châm hai cây xong, tôi đi lên nhà trên, hai người cũng đi theo.

 

Tôi cất chiếc bàn gỗ đi, trải ra 3 tấm nệm, chăn, tối nay trời lạnh như vậy, tốt nhất là 3 chúng tôi nên ngủ ở căn phòng thông với nhà bếp, để bếp lửa có thể sưởi ấm. (nguồn: hoasontra.net)

 

Nhân lúc tôi châm đèn, Lục Lăng Tranh cũng cầm một cây đèn cầy, dẫn Hạt Dẻ đi thay đồ, thay xong liền ôm nó ngồi vào trong nệm, lấy chăn bọc hai người lại. Anh còn nói với tôi: “Lại đây.”

 

“Không.” – Tôi quả quyết trả lời.

 

Anh bật cười một cái, nói: “Ngoan, lại đây, trời lạnh như vậy, chúng ta ôm nhau cho ấm, em yên tâm, có Hạt Dẻ ở đây, anh sẽ không làm gì em đâu.”

 

Tôi nghĩ nghĩ một hồi, thấy cũng đúng, dù sao cũng còn Hạt Dẻ ở đây, liền ngoan ngoan đi lại, vừa lại gần thì anh đã kéo mạnh một cái, lôi tôi vào trong chăn, nhưng thấy anh chỉ ôm mà không làm gì, cũng liền không giãy giụa, ngoan ngoãn dựa vào anh.

 

Cả 3 ngồi yên lặng ngắm mưa một hồi cũng chán, nhưng bây giờ cũng chỉ mới 8 giờ, bình thường cũng không ngủ sớm như vậy, nên ai cũng rất tỉnh táo. (nguồn: hoasontra.net)

 

Lục Lăng Tranh thấy vậy, liền đi lấy cái ipad của anh lại, bật 3G lên, cũng may mà tín hiệu mạng cũng còn tốt, anh mở hoạt hình  cho Hạt Dẻ coi, thằng bé bình thường giờ này cũng ngồi coi hoạt hình.Tôi thấy cũng không có gì làm, liền coi chung với thằng nhóc, không ngờ bộ phim cũng khá có ý tứ, liền đầu nhập vào coi luôn.

 

Ngoài trời mưa lớn, gió thổi từng cơn lạnh ngắt, ở trong phòng, 3 người chúng tôi nằm trong nệm mềm mại, quấn chăn thật dày, dựa vào nhau coi phim hoạt hình, cũng cảm thấy vô cùng ấm áp.

Lượt xem: (127)

Comments

comments

Related Post

Chương 30: Kết.

Chương 30: Kết.

[HIỆN ĐẠI] CÁM ƠN VẬN MỆNH ĐÃ CHO ANH GẶP ĐƯỢC EM.   Tác giả: Hồng Trà/ Hoa Sơn Trà.…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *